Việt Nam muốn Pháp hỗ trợ, chia sẻ kinh nghiệm xây dựng Chính phủ điện tử
![]() |
Chiều nay, ngày 24/2/2017, tại Hà Nội, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ TT&TT Trương Minh Tuấn đã chủ trì buổi tiếp và làm việc của Bộ TT&TT với phái đoàn của Quốc vụ khanh phụ trách cải cách và đơn giản hóa thủ tục hành chính Pháp Jean - Vincent Place.
Tham dự buổi làm việc, ngoài phái đoàn chính thức, phía Pháp còn có đại diện Đại sứ quán Pháp, Tổng lãnh sự quán Pháp tại TP.HCM, Cơ quan thương mại - Business France, Cơ quan Phát triển Pháp tại Việt Nam (AFD), Cơ quan hỗ trợ kỹ thuật quốc tế Pháp (Expertise France - EF), Chương trình Hợp tác Phát triển đô thị - IMV cùng các doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực CNTT của Pháp như Linagora, Neoticq, SNCF, Sutunam, Thalès…
Tại buổi làm việc, Bộ trưởng Trương Minh Tuấn nhấn mạnh, chuyến thăm Việt Nam của ngài Jean - Vincent Place, Quốc vụ khanh phụ trách cải cách và đơn giản hóa thủ tục hành chính Pháp và đoàn công tác có ý nghĩa quan trọng nhằm thực hiện các nội dung cam kết hợp tác của Ý định thư giữa Pháp và Việt Nam về CPĐT đã được ký kết tại Paris ngày 30/10/2016, qua đó tiếp tục xây dựng và củng cố mối quan hệ hợp tác hiệu quả giữa Việt Nam và Pháp về CNTT-TT.
Cùng với việc điểm qua 5 lĩnh vực lớn của Việt Nam mà ngành TT&TT phụ trách, Bộ trưởng cũng cho phái đoàn Pháp biết CNTT đang là lĩnh vực Chính phủ Việt Nam rất quan tâm. Hiện Chính phủ Việt Nam coi CNTT là nền tảng phát triển kinh tế xã hội đất nước. CNTT đã trở thành ngành kinh tế quan trọng, có tốc độ tăng trưởng hằng năm cao so với các ngành kinh tế khác.
“Doanh thu công nghiệp CNTT đạt tầm 40 tỷ USD, đóng góp khoảng 25% GDP của Việt Nam. Hiện tỷ lệ kết nối máy tính tại Việt Nam đạt hơn 90%. Đồng thời, với chính sách khuyến khích, ưu đãi đầu tư tốt, Việt Nam đang là thị trường năng động, điểm đến hấp dẫn của nhiều nhà đầu tư lớn trong lĩnh vực CNTT như Samsung, Intel, Microsoft. Hiện nay Việt Nam có khoảng 50 triệu người dùng Facebook hoạt động, đồng nghĩa với hơn một nửa dân số Việt Nam sở hữu tài khoản Facebook. Và điều quan trọng là khoảng 21 triệu người Việt thường xuyên truy cập Facebook hàng ngày qua các thiết bị di động. Việt Nam đang là nước có lượng người dùng Facebook lớn thứ hai tại khu vực Đồng Nam Á”, Bộ trưởng cho biết.
Cũng theo Bộ trưởng, Việt Nam hiện có 26 doanh nghiệp viễn thông được cấp phép thiết lập mạng viễn thông công cộng, trong đó có một số doanh nghiệp viễn thông, CNTT đạt tầm khu vực và quốc tế. Những doanh nghiệp này có tiềm lực mạnh cả về vốn, nhân lực cũng như về kinh nghiệm quản lý, khai thác. Các doanh nghiệp viễn thông, CNTT lớn của Việt Nam có mặt tại buổi làm việc hôm nay như Viettel, VNPT, MobiFone, VTC đã thực hiện hợp tác đầu tư nước ngoài, trong đó có thị trường châu Âu rất lớn và hiệu quả.
Bộ trưởng nhận định, những năm gần đây, quan hệ giữa Việt Nam và Pháp đã và đang phát triển trên mọi lĩnh vực và ngày càng đi vào chiều sâu kể từ khi 2 nước nâng cấp quan hệ lên quan hệ đối tác chiến lược năm 2013.
“Chúng tôi cũng đánh giá rất cao hợp tác trong lĩnh vực CNTT-TT, đã góp phần làm sâu sắc mối quan hệ này cũng như đóng góp vào quan hệ hợp tác giữa hai nước. Việt Nam cũng đánh giá Pháp là đối tác kinh tế quan trọng hàng đầu hiện nay. Có thể nói, từ gần 30 năm trước, khi chúng tôi bắt đầu thực hiện công cuộc đổi mới, các doanh nghiệp viễn thông, CNTT Pháp đã nhanh chóng nắm bắt cơ hội đầu tư và kinh doanh tại Việt Nam, các doanh nghiệp lớn như Alcatel, France Telecom, Thales... đã có mặt và gặt hái nhiều thành công tại Việt Nam. Tôi tin rằng các doanh nghiệp Pháp với thế mạnh về vốn, công nghệ sẽ tiếp tục gặt hái nhiều thành công hơn nữa tại thị trường Việt Nam. Tôi cũng hy vọng sau cuộc làm việc này, các doanh nghiệp viễn thông, CNTT của hai nước sẽ gặp gỡ, có những buổi làm việc thiết thực và cụ thể”, Bộ trưởng chia sẻ.
![]() |
Đánh giá cao những thành tựu to lớn Pháp đã đạt được trong lĩnh vực CNTT, Bộ trưởng cho rằng, thành công trong việc tạo dựng nền công nghiệp CNTT tiên tiến đã tạo nền tảng thuận lợi cho Pháp khi tiến hành cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư. Sự phát triển, trưởng thành của Pháp trong lĩnh vực CNTT đã là sự khích lệ lớn đối với nhiều nước trong đó có Việt Nam.
Bộ trưởng cũng bày tỏ sự tin tưởng những kinh nghiệm quý báu của Pháp sẽ giúp Việt Nam rất nhiều trong việc phổ cập những ứng dụng và sử dụng các dịch vụ CNTT-TT trong mọi mặt của đời sống kinh tế xã hội.
Bộ trưởng cho hay, trong khuôn khổ ý định thư giữa Pháp và Việt Nam về CPĐT đã được ký kết tại Paris vào cuối tháng 10/2016, Việt Nam xác định CNTT là yếu tố then chốt tạo lập phương thức phát triển mới, là động lực quan trọng của sự phát triển, hiện đại đất nước.
Kết quả của Ý định thư cũng nằm trong Chiến lược phát triển CNTT đến năm 2020 của Việt Nam. Từ nay đến năm 2020, Việt Nam có một số mục tiêu quan trọng, đó là xây dựng Việt Nam trở thành nước mạnh về CNTT; xây dựng chính quyền điện tử ở tất cả các cấp từ Trung ương đến địa phương; xây dựng được ít nhất 5 thành phố thông minh; đưa đội ngũ nhân lực CNTT từ khoảng gần 600.000 người hiện nay lên 1 triệu kỹ sư CNTT vào năm 2020.
(责任编辑:Thể thao)
Nhận định, soi kèo Ratchaburi vs Bangkok United, 18h00 ngày 2/4: Còn nước còn tát
"Ngủ thật khủng khiếp! Sắp 7 giờ rồi." Cô bạn cùng phòng mặc váy ngủ ngồi trên chiếc giường đối điện đáp.
Thi Điềm cầm điện thoại lên nhìn, điên rồi, vậy mà đã sáu giờ bốn mươi. "Mấy cậu tắm xong hết rồi hả?"
"Chứ còn gì nữa, cậu ngủ như một con heo, tụi này gọi thế nào cũng không dậy."
Thi Điềm vội vàng đi dép lê, thuận tay rút quần áo sạch đã chuẩn bị sẵn, "Không còn kịp nữa, mình đi tắm trước!"
Đây là căn cứ huấn luyện quân sự nên không có nhà vệ sinh hay phòng tắm riêng, ngay từ ngày đầu tiên tập hợp, quản giáo đã phổ biến thời gian tắm rửa được quy định sẵn. Nữ từ sáu giờ đến bảy giờ, nam từ bảy giờ mười phút đến tám giờ.
Nếu ai bỏ lỡ thời gian thì cứ mang một thân hôi hám mà trải qua một đêm đi.
Nơi này là địa điểm học quân sự, mọi sinh hoạt hàng ngày đều là chiểu theo tiêu chuẩn trong quân đội mà làm theo.
Thi Điềm bê chậu rửa mặt đi ra ngoài, Tưởng Tư Nam thò đầu ra cửa nhìn theo, "Nè! Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
"Có thể xảy ra chuyện gì được? Bây giờ cũng đã tám giờ hơn, đám con trai đều tắm xong cả rồi. Ai bảo ngủ say như chết vậy, gọi thế nào cũng không được. Nếu hai phút sau cậu ta quay lại thì cứ ném ra ngoài đi, hôi chết."
"Được được." Tưởng Tư Nam cười rồi đóng cửa lại.
Thi Điềm ôm chậu chạy một mạch, chỉ còn mười mấy phút nữa, cô dự tính sẽ bật tốc độ bàn thờ, tắm thật nhanh cho xong.
Tòa nhà đối diện đứng đầy nam sinh, cả tầng hai và tầng ba đều có không ít người, có người đã nhanh mắt nhìn thấy Thi Điềm đang phóng đi như mũi tên liền hô lớn, "Này, bạn học gì đó ơi."
Thi Điềm không rảnh chấp đến bọn họ, lúc cô đi đến cửa, trên đỉnh đầu truyền đến một chuỗi huýt sáo dài. Thi Điềm nhíu chặt hai hàng lông mày, hoàn toàn không nghĩ tới tiếng huýt sáo sau lưng còn có thâm ý gì, cô ngẩng đầu nhìn tới nam sinh đứng trên tầng, ai sợ ai chứ, cánh môi xinh đẹp hơi mím lại, thổi ra một chuỗi huýt sáo còn dài hơn, chói tai hơn.
Nam sinh trên tầng hai thò nửa người ra, ý cười nhăn nhở trên mặt không chút nào che giấu, "Bạn học nữ này, cậu trâu bò, cậu trâu bò nhất rồi."
Ngày thường trước cửa phòng tắm sẽ có giáo quan đứng, nhưng hôm nay đến cả một bóng người cũng không thấy. Đây là vì nhìn thấy bọn họ đều đàng hoàng nên mới thả lỏng cảnh giác hả?
Thi Điềm không kịp nghĩ nhiều, cô đẩy cửa đi vào. Có tiếng nước truyền vào trong tai, xem ra cũng có người tận dụng chút thời gian cuối cùng đến tắm như cô.
Cô đặt chậu xuống đất, nhanh tay cởi chiếc áo khoác sắp thối trên người xuống, "Bạn học, đồng chí à, cậu tắm chậm một chút, chờ mình với."
Tiếng nước đột nhiên ngừng lại, Thi Điềm ném áo khoác vào trong chậu. Thời gian này ăn ngon ngủ kỹ, vòng eo lớn ra không ít nên cô buộc phải dùng thắt lưng. Thi Điềm vừa tháo thắt lưng vừa lớn tiếng nói vọng vào trong: "Bạn học, cậu tắm lại một lượt đi, không thì, gội đầu lại một lần nữa?"
Có thể lôi kéo một người ở lại cùng vẫn hơn là một mình trong này. Chiếc thắt lưng ngày hôm nay đúng là cố tình muốn đối nghịch với cô, Thi Điềm làm thế nào cũng không cởi ra được, cô không cố nữa, vào trước rồi nói sau.
Chân cô vừa mới tiến vào một bước, đã nghe thấy một giọng nói truyền ra, mang theo gió lạnh và lớp không khí ẩm ướt.
Nhưng giọng nói này, rõ ràng là của con trai.
"Đi ra ngoài!"
Thi Điềm sợ đến mức bước chân mạnh mẽ dừng lại, cái quái gì vậy? Con con con...... con trai?
Cô học chuyên ngành phát thanh, đối với âm thanh cũng nhạy cảm hơn người thường không ít. Tông giọng của nam sinh này trầm trầm mạnh mẽ, độ dày cũng được khống chế đến hoàn hảo, đây đúng là một giọng nói hay hiếm có.
Thi Điềm siết chặt thắt lưng, mặt dày hỏi, "Cậu là ai vậy?"
"Đi ra ngoài!"
"Tôi còn chưa tắm thì sao phải đi? Bây giờ còn chưa tới bảy giờ, là cậu đến sớm thôi. Bạn học, cậu làm như vậy thật sự không tích phúc!"
Thi Điềm nghe được tiếng bước chân rất nhẹ truyền vào trong tai, nam sinh đó hẳn là vừa mới vội mặc quần áo lên người. Nước trên người còn chưa kịp lau khô, chiếc áo sơ mi trắng bị thấm ướt một mảng lớn, dính sát vào người.
"Cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?"
"Chưa đến bảy giờ chứ sao!" Thi Điềm cũng cực kỳ mạnh miệng.
Ngực nam sinh phập phồng lên xuống, đường nét trên cơ thể như ẩn như hiện, "Tôi thật sự rất hiếu kỳ, rốt cuộc cậu làm sao tìm được cơ hội trà trộn vào đây?"
"Lời này của cậu là có ý gì?" Không lẽ muốn ám chỉ cô là cố tình đến nhìn lén người khác tắm rửa hay sao?
Thi Điềm chăm chú nhìn khuôn mặt của đối phương, vậy mà lại là Kỷ Diệc Hoành. Chẳng trách tông giọng hay như vậy, từ sau khi bộ kịch truyền thanh có Kỷ Diệc Thành lồng tiếng vượt qua 1 tỉ lượt xem, anh nghiễm nhiên được xếp vào thành phần có tiếng tăm ở Đông Đại. Thành tích này đã vượt xa dự đoán của biên tập, đứng top trong danh sách tổng hợp cuối năm, lượt xem của bộ kịch truyền thanh này cũng vững hàng đứng ở vị trí thứ nhất.
Ở Đông Đại, dù bạn không biết giảng viên dạy môn phụ của mình là ai, thì cũng không được không biết ba chữ Kỷ Diệc Hoành này.
Thi Điềm bấu mạnh lên đùi, trong đầu lập tức hiện ra suy nghĩ quay đầu bỏ chạy. Cũng đừng trách cô kinh hãi như vậy, lúc này thật sự không kinh không được, đắc tội phải Kỷ Diệc Hoành, tháng ngày sau đó nhất định sẽ không có quả ngon mà ăn.
" alt="Truyện Đại Bạo Ngọt" />Truyện Đại Bạo Ngọt
Chuyện này quả thực là một trò cười ở đại học K, đường đường là Tô Triết cao phú soái, vậy mà lại yêu đương với Tống Ngọc, cũng đủ làm cho người ta bàn tán trong một thời gian. Mặc dù Tống Ngọc có vẻ ngoài ưa nhìn, nhưng cậu là một đứa ngốc, chẳng qua là hai người nghiêm túc qua lại trong gần một tháng, đây đã được coi là một khoảng thời gian dài trong lịch sử tình ái của Tô Triết.
Tô Triết đáp: " Thì sao, không được à. Ai nói yêu đương thì không thể chia tay?"
Lý Gia Luân nói: " Tất nhiên là có thể chia, chỉ sợ là bé ngốc nhà ông sắp khóc ngất trong nhà vệ sinh thôi!"
Tô Triết không hề quan tâm, định nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục rong ruổi trên sân bóng. Hắn thích cảm giác có gió thổi qua người mình, đột nhiên hai mắt tối sầm, trước mặt có thêm một cái hệ thống giống như ti vi.
Hệ thống chứa đựng âm thanh đặc biệt máy móc: " Tôi là hệ thống tự vả, cố tình đến đây để trợ giúp cho cậu."
Tô Triết đang trong độ tuổi trẻ trâu, nghe hệ thống nói thì khịt mũi coi thường. Hắn sinh ra đã là con ông cháu cha, ba mẹ hòa thuận và còn có một đứa em trai, thành tích của hắn ở đại học cũng đứng đầu trong danh sách, bất kể là về mặt tình cảm hay cuộc sống thì đều không có chỗ nào cần phải giúp đỡ cả. Hắn nhìn hệ thống đầy khiêu khích: " Mày có thể giúp gì được cho tao?"
Giọng nói của hệ thống vô cùng bình tĩnh: " Tôi có thể giúp cậu tìm lại người yêu. Cậu ấy là tình yêu đích thực của cậu trong cuộc đời này, nếu cậu đánh mất cậu ấy thì cậu sẽ mất hết tất cả niềm hạnh phúc!"
Tô Triết khẽ cười, không hề cho là thật: " Người tao yêu sợ là còn chưa ra đời đâu. Có phải là mày đã tìm nhầm mục tiêu rồi không? Nếu không thì mày đi tìm người khác đi?"
Hắn cảm thấy có vẻ như cái hệ thống này sử dụng đầu óc không được tốt lắm.
Hệ thống lại không thèm đếm xỉa đến sự ghét bỏ của hắn, nó chỉ chiếu một bóng người trên ti vi nhỏ, đó là Tống Ngọc, người mà hắn vừa mới chia tay.
Tô Triết tập trung tinh thần hỏi hệ thống: " Có ý gì?"
Hệ thống trả lời: " Nếu bây giờ cậu không đi tìm cậu ấy, thì cậu ấy sẽ bị chị của mình bắt nạt." Sau đó chợt xuất hiện một đoạn ngắn trong nhà vệ sinh, hình như là ở trong khu nhà cũ của trường.
Trong lòng Tô Triết có hơi sốt ruột: " Nhưng mà bọn tao đã chia tay rồi!." Từ khi sinh ra hắn đã ngậm thìa vàng, cho nên hắn luôn xem nhẹ tình yêu.
Hệ thống biến mất ngay sau đó, hoàn toàn không cho hắn cơ hội để tiếp tục giải thích.
Giọng nói của cậu bạn thân Lý Gia Luân vang lên bên cạnh hắn: " Đi thôi, chúng ta đi đá bóng." Y cảm thấy có chút khó hiểu, tại sao Tô Triết lại ngẩn người ở đó không nhúc nhích.
Tô Triết kéo cái khăn mặt đang che ở trên đầu sang một bên, có chút bực bội: " Mấy ông cứ chơi đi." Nói xong thì trở về lớp học.
Quả nhiên vừa bước vào thì không thấy bé ngốc nhà bọn họ đâu cả, và chỗ ngồi của bé ngốc trống không. Nhớ tới lúc bọn họ chia tay, Tống Ngọc khóc đến mắt đỏ hoe, lại kết hợp với những lời mà hệ thống đã nói, khiến cho lòng hắn bùng lên một ngọn lửa khó hiểu.
Sao hắn có thể thích Tống Ngọc cơ chứ?. Chẳng qua là Tống Ngọc trông khá đẹp thôi mà.
Hơn nữa, ở bên cậu và yêu đương với cậu cũng rất nhàm chán. Chính là cái kiểu hắn đưa Tống Ngọc về nhà, rồi buổi sáng Tống Ngọc sẽ mang cơm cho hắn, vừa nhàm chán lại vô vị.
Hắn đứng dậy ra khỏi lớp, các tiết tự học trong trường đại học đều không có ai quản lý. Hắn tùy tiện rời khỏi phòng học và đến nhà vệ sinh trong khu nhà cũ để tìm người, hắn còn nghĩ rằng đó là một trò chơi khăm của hệ thống. Nhưng khi tìm đến tầng 3, hắn nghe thấy được tiếng khóc kìm nén của Tống Ngọc, làm cho trong lòng hắn cảm thấy thắt lại.
Sau đó, hắn nghe thấy một giọng nói khác trong nhà vệ sinh, đó là Tống Mỹ Hoa: " Tao đã nói trước với mày là hãy tránh xa cậu ấy một chút, sao cái mặt mày cứ trơ ra thế?"
Tống Mỹ Hoa là chị gái của Tống Ngọc. Trước đây, khi Tô Triết và Tống Ngọc ở bên nhau, hắn chỉ cảm thấy Tống Mỹ Hoa hơi phiền phức, giờ đây lại càng quá đáng hơn.
Tô Triết lập tức đẩy cửa nhà vệ sinh bỏ hoang ra, quả nhiên nhìn thấy bọn họ ở bên trong.
Tống Ngọc chỉ biết khóc.
Tô Triết nói mỉa: " Dù gì thì Tống Ngọc cũng là em trai ruột của cô, vậy mà cô lại bắt nạt em ấy thế đấy?"
Tống Mỹ Hoa giật cả mình, vừa quay người lại nhìn thấy Tô Triết thì vội vàng giải thích: " Mình... mình chỉ đùa giỡn với nó thôi!"
Tống Mỹ Hoa nghiêng người, Tô Triết lập tức trông thấy Tống Ngọc bị giội nước ướt sũng hết cả người, trông cậu thật đáng thương, quần áo trên người dán chặt vào làn da của cậu, phác họa ra đường cong mảnh khảnh.
Cổ họng của Tô Triết nghẹn lại khi chứng kiến. Hắn nhận ra rằng ngoài việc Tống Ngọc có chút ngốc nghếch, thì ngoại hình của cậu thực sự không thể chê vào đâu được: " Cô nghĩ là mắt của tôi mù rồi sao, cút! Nếu không phải là tôi không đánh phụ nữ thì hôm nay cô chết chắc rồi."
Tuy rằng Tô Triết có hơi nổi loạn, nhưng vẻ ngoài quả thực rất đẹp trai, con ngươi vô cùng đen, khi nhìn chăm chú vào một người thì trong ánh mắt như chứa đựng vòng xoáy, khi hắn tức giận thì trong ánh mắt như có dao nhỏ. Tống Mỹ Hoa vốn thích Tô Triết, làm sao chịu được người trong lòng nói như vậy, cho nên cô ta ôm mặt chạy đi.
" alt="Truyện Đại Ca Học Đường Và Bé Ngốc" />Truyện Đại Ca Học Đường Và Bé NgốcTruyện Thổi Mộng Về Tây Châu
Nhận định, soi kèo Correcaminos vs Atlante, 08h00 ngày 4/4: Chủ nhà có điểm
- Soi kèo phạt góc Brighton vs Aston Villa, 01h45 ngày 3/4
- Rewiew Hải Tặc Soha trong ngày đầu ra mắt
- Ngắm ảnh thực tế HTC Desire 610 tại Việt Nam
- Cảnh báo nguy cơ viêm da do điện thoại di động
- Nhận định, soi kèo Al Quwa Al Jawiya vs Naft Al Basra, 22h30 ngày 3/4: Trận đấu thủ tục
- Truyện Phi Tẩu Công Lược
- Truyện Hoa Bằng Lăng Tím Cả Con Đường, Chỉ Có Em Thấy Anh
- Truyện Thôn Biên Hạnh Hoa Bạch
-
Nhận định, soi kèo Liverpool vs Everton, 2h00 ngày 3/4: Tiếp tục gặp khó
Phạm Xuân Hải - 02/04/2025 05:25 Ngoại Hạng A ...[详细]
-
Ấn tượng với poster giải đua Moto GP Thế giới theo phong cách Manga
Ngay từ bây giờ, đất nước của xứ sở mặt trời mọc đã thiết kế xong 1 tấm poster mang đậm dấu ấn của quê hương - nơi mà những bộ manga, anime đã quá nổi tiếng trên khắp Thế giới và là 1 ngành công nghiệp thu lợi nhuận lớn hàng năm của Nhật Bản.
Ngoài ra, họ còn tung ra 1 đoạn trailer giới thiệu về cuộc đua sử dụng những animation (chuyển động) và hiệu ứng vốn chỉ có trong Anime, áp dụng vào những tay đua đời thực.
Trailer vô cùng ấn tượng của MotoGP
1 số hình ảnh về đoạn trailer:
Có lẽ, sau lần này nhà tổ chức của những giải đấu tại các nước sẽ phải vắt óc tìm cách thiết kế sao cho tấm poster sẽ khoe được những nét đẹp riêng biệt của quê hương mình.
Đức Quang - Theo SGM
" alt="Ấn tượng với poster giải đua Moto GP Thế giới theo phong cách Manga" /> ...[详细] -
Soi kèo góc Liverpool vs Everton, 2h00 ngày 3/4
Phạm Xuân Hải - 02/04/2025 05:25 Kèo phạt góc ...[详细]
-
Truyện Số Học Lão Sư, Mời Ra Ngoài!
- -------------------------
Diêu Đỉnh Tùng làm nghề kinh doanh Y- Dược, mở tiệm thuốc, mạng lưới toàn quốc.
Từ khi tốt nghiệp đại học Y khoa S liền tự chủ gây dựng sự nghiệp, anh cả học chuyên nghiên cứu, chị hai anh ba hùn vốn thừa kế việc buôn bán dụng cụ y tế từ cha, còn ông tự lập nhà thuốc riêng. Ngay từ đầu việc buôn bán không hề dễ dàng nhưng cũng may nhà thuốc và dụng cụ chữa bệnh đều có quan hệ với bác sĩ và bệnh nhân, công thương, Cục quản lý thuốc bên kia đều được người nhà lót đường giúp đỡ, 20 năm qua sự nghiệp của Diêu Đỉnh Tùng xem như thành công, không có chết đuối hay ngã xấp mặt như rất nhiều người bắt đầu lập nghiệp.
Nhận được điện thoại của cháu gái, Diêu Đỉnh Tùng liền mời thư ký của viện trưởng bệnh viện tỉnh ăn bữa cơm. Thư ký họ Lưu cùng Diêu Đỉnh Tùng xem như là người quen cũ, trong tay ông ta còn cầm 1% cổ phần xí nghiệp của Diêu Đỉnh Tùng.
Thư lý Lưu vừa nghe cháu gái của Diêu tổng muốn tìm một giường ở bệnh viện của mình, không nói 2 lời liền đồng ý.
"Lão Diêu à, anh nói anh khách khí với tôi làm gì, chuyện muốn một cái giường bệnh, ngày mai tôi sẽ cho anh một phòng bệnh VIP, thủ tục chuyển viện của bệnh nhân kia chỉ cần trực tiếp mang vào là được." Thư ký Lưu cười nói, oán trách Diêu Đỉnh Tùng khách khí với hắn.
Diêu Đỉnh Tùng nói lời cảm ơn, chạm ly với thư lý Lưu:
"Thư ký Lưu, anh không biết cửa bệnh viện Tỉnh của các anh cao thế nào đâu, dù mang cà kheo vẫn không thể nhảy vào được, nếu không sao tôi có dịp đi cầu anh chứ?"
Thư ký Lưu khoát khoát tay:
"Lão Diêu, lời này của anh quá khách khí! Cửa dù cao tới đâu cũng có thể vào, anh xem anh nói với tôi lời này là không đúng rồi!"
"Phải phải, vậy còn không dựa hoàn toàn vào anh Lưu sao." Diêu Đỉnh Tùng rót thêm cho hắn ly rượu.
"Khách khí quá!" bí thư Lưu cau mũi, nhìn trái nhìn phải một cái, tiến sát lên trước nhỏ giọng nói, "Anh Diêu, vài ngày trước toa thuốc đưa cho bên anh ở nhà thuốc đã phê duyệt xong chưa?"
Đôi con ngươi của Diêu Đỉnh Tùng không ngừng chuyển động, đơn thuốc kia là do thư ký Lưu cùng 2 lãnh đạo khác trong bệnh viện kê. Con số trong đó cùng thực tế không khớp, bảng giá hoàn toàn là giả, thực sự đưa vào nhà thuốc căn bản không có mắc như những cái giá kia, nhà thuốc làm báo cáo xx, số tiền chênh lệch ở giữa Diêu Đỉnh Tùng cùng 3 người kia chia 3:7.
Hắn cúi đầu sát tới, đưa tay che miệng nói nhỏ vài câu bên tai thư ký Lưu, thư ký Lưu ban đầu có vẻ giằng co, biểu hiện nghi ngờ nhưng nghe đến cuối cùng thì mặt mày rạng rỡ, ha ha vỗ vỗ lên vai Diêu Đỉnh Tùng:
"Diêu Tổng quả là bạn tốt."
Diêu Đỉnh Tùng cười nhạt, ngồi trở lại, bả vai không tự chủ được run run.
Hắn nghiêm mặt nói:
"Chuyện thư ký Lưu giao phó, chúng tôi nhất định dốc hết sức ứng phó."
Thư ký Lưu cười tủm tỉm, giơ ly rượu chứa chất lỏng đỏ đỏ:
"Diêu tổng, hợp tác vui vẻ!"
"Hợp tác vui vẻ!" Diêu Đỉnh Tùng cầm ly rượu chạm vào ly kia.
Bởi vì bên Diêu Đỉnh Tùng an bài ổn thỏa hết nên mẹ của Thư Nhan rất nhanh liền được chuyển vào bệnh viện Tỉnh.
Mời được bác sĩ chuyên khoa nổi tiếng ở bệnh viện Tỉnh, thư ký Lưu cũng đặc biệt căn dặn bên khoa dùng những thiết bị và thuốc tốt nhất cho mẹ Thư, chi phí ghi cho hắn. Đó là tiền Diêu Đỉnh Tùng gởi vào tài khỏan của hắn lúc Diêu Đỉnh tùng mời khách, còn nói hết thảy chi phí của bệnh nhân kia đều do hắn thanh toán.
Cái kiểu buôn bán vừa có thể kiếm tiền vừa có thể ban ơn lấy lòng người khác thư ký Lưu thích nhất cũng chưa từng bỏ.
Ngày mẹ Thư chuyển vào phòng VIP thư ký Lưu có đánh tiếng 'Bệnh viện luôn quan tâm bệnh nhân" còn mang theo giỏ trái cây, ôm hoa tươi đi thăm bà. Lúc thư ký Lưu xuất hiện ở phòng bệnh của mẹ Thư, không riêng gì người nhà họ Thư cùng Diêu Thư Hàm bất ngờ mà cô y tá nho nhỏ truyền dịch cũng sửng sốt.
Diêu Thư Hàm là người đầu tiên kịp phản ứng, cười cười nghênh đón:
"Là chú Lưu! Con nghe tiểu thúc thường nói tới chú, nói chú y thuật cao minh, có bàn tay vàng."
"Ha ha, là chuyện mấy năm trước rồi!" thư ký Lưu vuốt vuố mái tóc bóng loáng của mình, nói "Chú Lưu của con không còn phẩu thuật nhiều năm rồi, lão Diêu cũng thực là, chuyện năm xưa cứ nhắc mãi, chậc chậc--", ánh mắt của hắn rơi lên người Diêu Thư Hàm, con mắt híp thành một đường, "Con chính là Hàm Hàm, thực sự là nữ nhân mười tám liền thay đổi thành đại cô nương rồi!"
Cô y tá nho nhỏ đổi hết túi dịch liền vội vàng thu dọn ống tiêm băng gạt chạy ra khỏi phòng bệnh, trong bệnh viện có một nội quy bất thành văn, chuyện riêng của lãnh đạo biết càng nhiều chết càng thảm....
"Ai ai, thật xinh đẹp, chậc chậc." thư ký Lưu đưa tay vỗ vỗ lên cánh tay Diêu Thư Hàm, "Thật xinh đẹp."
Ngồi trên giường bệnh đổ nước ấm cho mẹ mình Thư Nhan chợt quay đầu lại, vừa vặn đem cái màn kia đặt trong mắt.
Mẹ kiếp.
Thư Nhan quẹt mũi, con mẹ nó cái mùi keo xịt tóc. Cô liếc nhìn cái đĩnh bụng tướng quân kia, cười rộ lên chiếc cằm đôi của lão nam nhân kia run run, chỉ cảm thấy chán ghét muốn nôn ra, trong lòng chỉ có một ý niệm trong đầu, đó chính là chặt cái móng heo vừa chạm vào tay của cục cưng nhà cô đem cho chó hoang gặm!
Diêu Thư Hàm không lên tiếng, đè xuống cảm giác chán ghét trong lòng, trên mặt vẫn cười:
"Mẹ của bạn thân thể không tốt, nghĩ đến bệnh viện tỉnh điều kiện tốt chuyển qua cũng nhanh, làm phiền tới chú rồi."
"Không phiền không phiền, chú và lão Diêu là bạn cũ, con xem con, còn nhỏ liền giống tiểu thúc của con khách khí như vậy!" thịt mỡ núc ních trên mặt hắn, cười cười còn xoa chóp mũi nhỏ nhắn của Diêu Thư Hàm.
Diêu Thư Hàm nhỏ bé không thể kháng lại chỉ có thể cau mày, lui ra sau hai bước.
Lui được bước thứ 2 liền đụng vào lòng ngực mềm mềm, nhìn lại, là Thư Nhan.
"Vị tiên sinh đây, cảm ơn ngài." Thư Nhan híp mắt cười, một tay ôm lấy Diêu Thư Hàm, làm ra tư thế như chị em tốt, "Ít nhiều nhờ nhà Thư Hàm mới nhận được sự giúp đỡ của ngài."
Ba Thư đang giúp vợ mình uống nước, không tiện đưa tay ra, ông cảm kích nói:
"Lãnh đạo, thực sự làm phiền ngài, cảm ơn, cảm ơn."
Mẹ Thư trong họng ê a ra tiếng, cũng muốn nói gì đó, nhưng nửa ngày cũng không thể nói được một câu hoàn chỉnh, ba Thư không nhìn nổi liền nói:
"Được rồi, tôi biết rồi, bà cũng muốn cảm ơn lãnh đạo, nhiều người như vậy đều giúp bà nói, bà đừng lo lắng."
Được nhiều người trong phòng nói cảm ơn thư ký Lưu rất hưởng thụ, hắn rộng lượng vung tay:
"Aizz, đây là bệnh viện, tuy là tôi thăng lên làm thư ký cho viện trưởng nhiều năm rồi nhưng tôi vẫn là một bác sĩ, trong lòng lúc nào cũng nghĩ cho bệnh nhân."
Ba Thư thở dài, nói: "Lãnh đạo thực sự là bác sĩ nhân ái, mấy năm nay bác sĩ tốt như ngài không còn nhiều." ông nhìn người bạn già của mình xúc động nói "Bà à, xem ra vận khí của bà rất tốt."
Thư ký Lưu cười nói:
"Mong cho bà ấy sớm hồi phục. Công việc của tôi còn khá bận, hôm nay tôi đi trước, rảnh rỗi sẽ trở lại thăm mọi người."
Diêu Thư Hàm đi tiễn ông ta:
"Chú Lưu đi thong thả, có cơ hội con mời chú ăn cơm."
Thư ký Lưu quay đầu cười, nhéo mũi Thư Hàm:
"Được, gọi cả Diêu tổng cùng đi."
"Dạ..." khóe miệng Diêu Thư Hàm kéo kéo thành nụ cười cười, vừa xoay người đã bị ai đó dùng sức nắm lấy cổ tay, dưới chân lảo đảo. Cô vội ổn định lại, nén giọng hét lên với Thư Nhan: "Chị làm gì hả!"
Ánh mắt Thư Nhan có điểm trầm, siết chặt tay, kéo Thư Hàm hướng về phía nhà vệ sinh ở hành lang, đem người ta đẩy mạnh vào một gian phòng, đóng cửa, đè người ta xuống liền hôn.
"Ưm... ưm..." Diêu Thư Hàm 'ưm ưm', trên mặt hơi đỏ đỏ, giơ tay vòng qua lưng Thư Nhan.
" alt="Truyện Số Học Lão Sư, Mời Ra Ngoài!" /> ...[详细] -
Black Gold Online sẽ chính thức mở cửa ngày 20/6
Bốn chủng tộc trongBlack Gold Onlinelà: Lockmean, Buvont, The Kosh và Yuton.
Đồ họa
Isenhorst- (Steampunk) - vẽ ra khung cảnh của một miền Tây trong tương lai theo phong cách tân Victorian pha trộn với một xã hội được điều hành bởi cơ chế Steampunk.
Trong khi đó Erlandir– (Nature/fantasy) – được tạo ra từ sự kết hợp của các nền văn hóa chủ yếu của người Maya và Polynesia, nhưng còn có nhiều tài liệu về những bộ lạc ít được biết tới từ khắp nơi trên thế giới.
Tính năng
Hệ thống chiến đấu non – target đa dạng, người hơi có thể chiến đấu “từ trên trời xuống dưới biển” với những vũ khí tối tân, sinh vật huyền thoại.
Hệ thống PvP rất đa dạng với nhiều kiểu tấn công khác nhau như: đột kích, chiến đấu trên không, máy bay chiến đấu, đột nhập… Mỗi loại có những thế mạnh và điểm yếu riêng, do đó việc hình thành trận chiến chiến thuật là vô cùng quan trọng.
Điểm đặc biệt là người chơi có thể chuyển từ chế độ third - person (TPS) sang first - person (FPS) khi bạn sử dụng cỗ máy chiến đấu "mech".
Bạn có thể tham khảo thêm thông tin về Black Gold Onlinetại đây.
Hữu Trung - theo snailgame
" alt="Black Gold Online sẽ chính thức mở cửa ngày 20/6" /> ...[详细] -
Truyện Đối Thủ Một Mất Một Còn Muốn Cưới Ta
Tiêu Vân Cơ cưỡi ngựa đi tới, nhướng mày cười nói:
"Lệnh huynh* nói muội muội hắn dịu dàng hiền thục, hôm nay gặp mặt, quả nhiên Dung nhị tiểu thư đoan trang hào phóng, đúng là trời sinh một cặp với bản tướng quân."
*Lệnh huynh là kính ngữ, dùng để xưng hô với người mình kính trọng.
Ta cười ôn nhu, bẻ gãy con dao găm trong tay áo.
1.
Ta tên Dung Nguyệt, phụ thân ta là Trấn Bắc Tướng quân của Đại Yến, mẫu thân ta là đệ nhất tài nữ của Đại Yến.
Ta còn có một ca ca sinh đôi, Dung Phong.
Hai huynh muội chúng ta kế thừa mọi thứ tốt đẹp nhất của cha mẹ, chỉ là có xảy ra một chút xíu sai lầm.
Ta giống cha ta, trời sinh vô cùng mạnh mẽ, cốt cách thanh kì*.
*Cốt cách thanh kì: ám chỉ người có tư cách trở thành "cao thủ võ lâm". ( Baike)
Còn ca ta thì giống mẹ, suốt ngày không rời sách vở, bắt một con gà cũng phải tốn rất nhiều công sức.
Mỗi lần ta leo lên nóc nhà lật ngói*, làm lộn xộn thư phòng của ca ta, huynh ấy đều sẽ dựng chiếc bàn bị rớt một chân lên, không nhanh không chậm viết một bài văn dài lên án hành vi phạm tội của ta.
*Leo lên nóc nhà lật ngói: chỉ những đứa trẻ nghịch ngợm.
Theo thời gian, võ nghệ của ta tiến bộ vượt bậc, văn chương của ca ta cũng càng thêm sắc bén và ấn tượng hơn.
Mẫu thân ta lo lắng sốt ruột: "Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không được đâu, A Phong không cưới được thê tử cũng không sao, nhưng nếu A Nguyệt không thể gả đi thì phải làm sao?"
Ngược lại phụ thân ta rất lạc quan: "A Nguyệt trời sinh tài giỏi! Sao có thể không ai thèm cưới chứ?"
Ta thích lời khen này.
Răng rắc!
Ta nhất thời kích động, trực tiếp phá nát ba cái cọc hoa mai.
"Nếu con lợi hại như vậy, vậy sau này phu quân của con chắc chắn phải là nam nhân đẹp nhất Đại Yến?!"
Cha ta trầm mặc một lúc.
"...Nếu thật sự không gả được thì... trùm bao tải đi."
Sau đó ta liền lấy bao tải trùm Tiêu Vân Cơ, tiểu thế tử phủ An Quốc Công–– Sau một tháng ngồi canh ở khắp các ngõ hẻm ở kinh thành, ta chắc chắn, hắn chính là người đẹp nhất.
"Ngươi là ai?" Tiêu Vân Cơ tuổi còn nhỏ, nhưng thật ra tính cách lại cực kỳ trầm ổn, "Ngươi muốn thứ gì bản thế tử đều có thể cho ngươi."
Ta chống cằm: "Ta muốn bắt ngươi về làm áp trại phu quân!"
Bao tải yên tĩnh lại.
Ta bĩu môi, thật là không có thành ý, một yêu cầu nhỏ như vậy mà cũng không đồng ý.
Sau đó ta phát hiện bao tải bị rách một cái lỗ nhỏ, Tiêu Vân Cơ có ý đồ chạy trốn nhưng ta liếc mắt liền nhìn thấy, chỉ một quyền, hắn hoàn toàn ngất đi.
Ta ném bao tải trước cửa lớn phủ An Quốc Công rồi chuồn mất.
Tên Tiêu Vân Cơ này không thú vị, vậy nên ngay lập tức ta đã ném chuyện này ra sau đầu.
Ta để ý một chuyện khác hơn-- cha ta chuẩn bị đưa ta đến núi Vô Danh học võ nghệ!
Còn về ca ta, cũng nhân tiện đi theo đọc sách ở thư viện dưới chân núi Vô Danh.
Trước khi xuất phát ta phát hiện chiếc trâm cài tóc bằng ngọc đỏ mà mẹ ta tặng không biết đã biến đi đâu mất rồi, ca ta an ủi:
"Mất cũng tốt, sau này lúc đánh người đỡ vướng víu."
Cuối cùng, huynh ấy mang theo khuôn mặt bị cha mẹ đánh rời khỏi thành cùng với ta.
6 năm sau, chiến tranh Tây Nam bùng nổ, tin tức cha ta bị thương ở chiến trường truyền về.
Ta quyết định đóng giả ca ta xuất chinh.
2.
Hai mắt ca ca đỏ hoe: "A Nguyệt, ca ca không thể chăm sóc tốt cho muội, trên chiến trường đao kiếm không có mắt, muội nhất định phải..."
Ta nhận lấy cây giáo tua đỏ huynh ấy đưa tới: "Thứ này rất nặng đúng không?"
Ca ta bóp bóp cổ tay đau nhức: "...Ừm."
Ta vỗ vai: "Có chuyện gì thì viết thư đi, nếu còn chậm trễ nữa thì muội sẽ không kịp lập công."
Ta không ngừng đẩy nhanh tốc độ nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước.
Tiêu Vân Cơ dẫn quân chi viện, lấy ít thắng nhiều, chẳng những cứu được cha ta còn cướp đi cơ hội thành danh của ta.
Khi ta phong trần mệt mỏi đi vào doanh trại liền nhìn thấy cha ta đang say rượu, xưng huynh gọi đệ với Tiêu Vân Cơ.
"A-- A Phong, con đến rồi! Mau tới hành lễ tiểu thúc thúc của con đi!"
Ta: "..."
Thử hỏi ai có thể chịu được, người đã từng là thủ hạ bại tướng bây giờ vô duyên vô cớ trở thành trưởng bối?
Ta đỡ cha ta, khách khí hành lễ: "Tiêu thế tử."
Thiếu niên rốt cuộc nghiêng đầu nhìn ta.
Lửa trại chiếu lên khuôn mặt tuấn lãng tuyệt sắc kia, mũi cao thẳng, mắt đen như mực.
Ta sửng sốt, cảm khái trong lòng, ánh mắt ta năm đó quả nhiên rất tuyệt.
Giá trị nhan sắc này của Tiêu Vân Cơ có thể làm rách bao tải.
Nhưng chuyện cướp đoạt công lao của ta-- không thể để yên!
" alt="Truyện Đối Thủ Một Mất Một Còn Muốn Cưới Ta" /> ...[详细] -
Nhận định, soi kèo Spartanii Selemet vs Ungheni, 20h00 ngày 3/4: Khó cho chủ nhà
Hư Vân - 03/04/2025 04:30 Nhận định bóng đá g ...[详细]
-
Truyện Thôn Biên Hạnh Hoa Bạch
Lý thị ngừng lại, nói: "Dậy rồi."
"Đêm qua cha ta ngủ có ngon giấc không?"
"Có chút ho nhẹ, sau khi uống chén canh thuốc bổ liền ngủ thiếp đi cho đến gần sáng. Vừa rồi đã rửa mặt, bảo là muốn đi tới nhà thờ tổ bàn việc về cúng bái tổ tiên vào đông chí* tháng sau. Đến lúc đó, ông ấy sẽ ăn ở nhà thờ tổ bên kia, nói với ta để ta chuyển lời đến ngươi là không cần chờ ông ấy."
*Đông chí: Còn gọi là tiết đông chí, thường bắt đầu vào gần cuối tháng 12, theo quan niệm của ngày xưa thì báo hiệu sắp đến những ngày tết.
Khúc Thanh Giang gật gật đầu: "Ta biết rồi."
Lý thị lại hỏi: "Hiện tại ta định đi xuống phòng bếp, ngươi có muốn ăn gì không?"
"Bánh hôm qua người làm còn thừa không? Còn ăn được thì hấp lại đi, vừa không lãng phí lại bớt phiền phức.". Truyện Ngược
Với điều kiện của Khúc gia, bữa sáng phong phú không thành vấn đề, chẳng qua là từ trước đến giờ Khúc Thanh Giang sống tiết kiệm, lại không để tâm đến khẩu vị, càng không muốn sáng sớm khiến cho Lý thị phải bận rộn trong bếp.
Lý thị hiểu rõ ý của nàng, trên mặt lộ ra nụ cười dịu dàng: "Vẫn còn. Thời tiết như này, ăn thêm mấy bữa cũng không tệ, nhưng không thể bữa nào cũng ăn."
Khúc Thanh Giang suy nghĩ một chút, sau đó tiện thể nói: "Lý tiểu nương nói đúng, lát nữa ta sẽ đi đào măng mùa đông, buổi tối có thể thay đổi khẩu vị."
Lý thị "À" một tiếng, tiến về phía nàng vài bước, ánh mắt có vài phần lo lắng: "Đào măng mùa đông, vậy chẳng phải ngươi định lên núi à? Chuyện này không thể được, quá nguy hiểm. Hay là để Kinh Khê đi đào đi! Hắn là nam nhân, lại còn là hạ nhân, lẽ ra nên để hắn làm những việc tốn công sức này."
"Ta chỉ đến rừng trúc gần nhà mình ở dưới chân núi, lại còn là giữa ban ngày, không có nguy hiểm."
Lý thị yên lặng nhìn nàng, một lúc sau mới nói: "Chắc chắn ngươi còn ý định khác, nói đi, có phải ngươi định lên núi tìm những loại... Hoa cỏ kia để làm thuốc nhuộm phải không?"
Dựa trên sự hiểu biết của Lý thị về Khúc Thanh Giang, ngày thường nàng yêu thích thêu thùa nhưng chỉ dừng lại ở nhà, những sợi tơ dùng để thêu phần lớn đều do nàng tự xoắn và nhuộm, hôm nay đột nhiên nàng muốn đi lên Hộc Sơn bất chấp khuyên can như vậy thì chắc chắn là vì thuốc nhuộm.
"Không thể lừa được Lý tiểu nương mà." Khúc Thanh Giang bị vạch trần ý đồ thật sự nhưng không hoảng hốt, nàng quay người trở vào phòng lấy ra bức tranh đang thêu dở một nửa, mỉm cười nói: "Mấy ngày trước không để ý nên không biết còn thiếu mấy sợi tơ màu xanh da trời, hôm nay cần sử dụng đến mới phát hiện ra, cho nên ta muốn đi Hộc Sơn hái chút ít lá chàm và tùng lam, cỏ lam về làm thuốc nhuộm. Đến mùa thu thập cây Tử Thảo rồi, có thể đào thêm một ít Tử Thảo đem về, để dự trữ làm tơ màu tím cũng được."
Lý thị bị bức thêu trong tay nàng thu hút, do dự trong phút chốc, nói: "Sợi tơ thiếu ngày khác ta sẽ ra chợ mua, chuyện nguy hiểm mà ta nói không phải là địa hình hiểm trở, có chim dữ hay dã thú, mà là nghe ở miền trung An Huy xảy ra lũ lụt, rất nhiều hộ gia đình di chuyển đến phía Nam tránh nạn, trốn vào rừng vào núi để làm cướp, huyện Thanh Giang của chúng ta có nhiều núi như vậy, thật nguy hiểm...!"
Khúc Thanh Giang nghe xong, ngược lại còn nhẹ nhàng thở ra. Nàng cười nói: "Tiểu nương cũng biết ta có yêu cầu rất cao đối với màu sắc của sợi tơ, tơ do người khác nhuộm nhất định không thể làm ta hài lòng, chẳng thà ta tự nhuộm, dù là xấu hay đẹp đều do ta làm nên, sẽ không trách người khác."
"Về phần chuyện những hộ gia đình trốn vào rừng làm cướp kia thì càng không cần phải lo lắng. Lũ lụt ở miền trung An Huy đã trôi qua một năm, triều đình đã sớm ban xuống chỉ dụ chiêu mộ dân bị lưu lạc, mấy hộ gia đình chạy trốn cũng được thu xếp. Mà huyện Thanh Giang lại nằm cách xa miền trung An Huy, cũng chưa từng nghe nói có cướp làm loạn, mà ta lại thường xuyên ra vào Hộc Sơn, chưa từng gặp nguy hiểm gì cả."
"Từ đây đi đến Hộc Sơn chưa được một dặm, mấy kẻ trộm cũng không dám hành hung. Xung quanh có trai tráng đi tuần tra, còn có người dân làm ruộng, nếu thật sự có nguy hiểm, ta sẽ lớn tiếng kêu cứu, tiểu nương không cần lo lắng."
Từ trước đến nay Khúc Thanh Giang có chủ kiến riêng của mình, Lý thị chỉ là tiểu nương, quả thực không thể quản lý nàng, nghe vậy, liền không khuyên nhủ nữa mà chỉ nói: "Ta đây cũng chỉ lo lắng cho một mình ngươi, ăn sáng xong thì ta sẽ cùng ngươi lên núi."
Nhiều người đi cùng quả thực cũng yên tâm hơn đôi chút, Khúc Thanh Giang không từ chối.
Lý thị đem bánh hấp lại cho đến khi mềm, sau đó cùng Khúc Thanh Giang mỗi người một cái, lại gói thêm hai chiếc bánh vào lá cây để buổi trưa đói thì lấy ra ăn, nàng cõng giỏ trúc trên lưng, cuối cùng cầm theo cuốc với liềm rồi đi ra cửa.
Hộc Sơn nằm ở phía Đông Nam của huyện Thanh Giang, mà thôn Phổ lại ở phía Nam của Hộc Sơn, bên cạnh thôn chính là ngọn núi cao nhất của huyện Thanh Giang ---- Hộc Sơn.
Trước kia huyện Thanh Giang có rất ít người sinh sống, vì thường có dã thú xuống núi quấy nhiễu xung quanh thôn trang, về sau dân số ở huyện Thanh Giang tăng lên, dân chúng bắt đầu khai hoang rừng núi, tiến hành săn bắn, chim ăn thịt và dã thú cũng dần chỉ sống trong rừng sâu, ít xuống núi hoạt động.
" alt="Truyện Thôn Biên Hạnh Hoa Bạch" /> ...[详细]
Nhận định, soi kèo CSM Resita vs Hermannstadt, 21h00 ngày 2/4: Khó phân định thắng thua
Far Cry 4 phát hành vào tháng 11, bối cảnh trên Himalaya
- Nhận định, soi kèo Varazdin vs HNK Gorica, 23h00 ngày 4/4: Chủ nhà sa sút
- Truyện Hoà An Công Chúa
- [LMHT] Có thể bạn chưa biết?
- Truyện Sở Tổng Hiểu Lầm Rồi
- Siêu máy tính dự đoán Chelsea vs Tottenham, 2h00 ngày 4/4
- One mini 2 chưa đủ sức thay đổi cuộc chơi cho HTC
- Sự thật phũ phàng về God of War dưới góc nhìn hài hước