Thời sự

Nhận định, soi kèo Newcastle vs Brentford, 1h45 ngày 3/4: Không dễ cho chủ nhà

字号+ 作者:NEWS 来源:Kinh doanh 2025-04-07 05:30:25 我要评论(0)

Chiểu Sương - 01/04/2025 18:32 Ngoại Hạng Anh tin tức về kia motorstin tức về kia motors、、

ậnđịnhsoikèoNewcastlevsBrentfordhngàyKhôngdễchochủnhàtin tức về kia motors   Chiểu Sương - 01/04/2025 18:32  Ngoại Hạng Anh

1.本站遵循行业规范,任何转载的稿件都会明确标注作者和来源;2.本站的原创文章,请转载时务必注明文章作者和来源,不尊重原创的行为我们将追究责任;3.作者投稿可能会经我们编辑修改或补充。

相关文章
网友点评
精彩导读
Chị Hương để con phía ngoài, một mình đẩy cửa bước vào và choáng váng khi thấy anh Hải đang dừng tay nơi khuôn ngực căng đầy của người phụ nữ ấy…

Mỗi bữa tối, anh Hải đều dỗ con ăn hết bát cơm chỉ bằng một câu: “Su ăn ngoan rồi lát bố đưa sang siêu thị chơi nhé!”. Cô bé Su hai tuổi, chỉ cần nghe đến thế là ăn liến thoắng, chưa đến mười lăm phút là hết vèo bát cơm hoặc bát cháo. Bởi Su làm sao có thể cưỡng lại được sức hấp dẫn của khu vui chơi liên hoàn nào là xúc cát, nhà bóng, cầu trượt… rực rỡ đầy màu sắc nằm gọn trên tầng hai của siêu thị đối diện nhà.

Chị Hương cũng hoàn toàn yên tâm và hài lòng xếp dọn lại đồ đạc trong khi chồng và con dắt díu nhau đi chơi. Rồi khoảng 1 tiếng sau, hai bố con ước chừng mẹ đã rửa bát, lau dọn xong xuôi nhà cửa, giặt nốt mẻ áo quần của cả ngày rồi thì sẽ lại về nhà quây quần. Nhìn nét mặt vui tươi, thích thú của Su, chị Hương cảm thấy mãn nguyện vô cùng khi mình đã chọn cho con được một người bố yêu thương, cưng nựng con hết mực.

Mà chị hoàn toàn không bao giờ có thể ngờ được, chồng mình đã gặp lại mối tình đầu tại điểm vui chơi của con. Chính anh Hải cũng không biết, khi mình kéo ghế lại ngồi nghỉ, trông chừng con chơi ở bên ngoài thì đã chạm mặt Mai, mối tình day dứt kéo dài đằng đẵng năm năm tuổi trẻ của anh. Hai người sững sờ nhìn nhau một hồi lâu, rồi thì anh Hải cũng mở lời trước: “Em ở đây sao?”.

{keywords}

Không ngờ chồng mình đã gặp lại mối tình đầu tại điểm vui chơi của con.

Trái đất tròn quá! Chị Mai lại chọn mua một căn hộ cùng tòa chung cư vợ chồng anh Hải ở, dù hai người chẳng hề liên lạc với nhau nữa. Chuyện qua chuyện lại, mới hay, chị Mai sau khi bỏ anh Hải để chạy theo một người đàn ông giàu có hơn, thì không lâu cũng bị phụ tình. Chị bất đắc dĩ phải làm mẹ đơn thân cho đến tận bây giờ.

Anh Hải trước câu chuyện trắc trở của người yêu cũ, bỗng thấy lòng mình quặn đau, xót xa. Tình cảm xưa kia ùa về, những uất ức vì bị bỏ rơi ngày trước bỗng thổn thức như chỉ mới ngày hôm qua... Đang hồi tưởng quá khứ thì tiếng khóc của bé Su kéo anh về với thực tại. Anh chợt tỉnh, bảo với chị Mai rằng anh phải về trước.

Nhưng rồi tự nhiên trong vô thức, anh lại bế Su đến chỗ chị Mai vẫn đang ngồi, nhắn một câu: “Hầu như tối nào anh cũng đưa con sang đây chơi. Hẹn gặp lại em tối mai được không?”. Chị Mai mỉm cười, gật đầu. Anh Hải bỗng hóa chàng trai mới chỉ ngoài đôi mươi, huýt sáo rộn vang. Tình cũ không rủ cũng đến, câu nói được đúc kết lại qua bao đời, cấm có sai bao giờ.

Cũng từ hôm đấy, anh Hải vẫn đều đặn tối tối lại bế con đi chơi để mẹ rảnh tay làm việc nhà. Và tranh thủ thời gian được gặp gỡ, hẹn hò với mối tình đầu. Anh Hải và chị Mai dần trở nên thân thiết hơn, chỉ vài lần gặp gỡ đã tưởng chừng như chẳng còn ngại ngùng chi với nhau nữa. Họ coi nhau như bạn thân, trao đổi số điện thoại, hẹn gặp nhau luôn cả thời gian khác nữa.

Đó là khi anh Hải bảo với vợ mình nên chăm chỉ chạy thể dục buổi sáng để tăng cường sức khỏe. Và đương nhiên, người bạn đồng hành bí mật của anh, không ai khác là chị Mai. Rồi cứ mỗi sáng thứ Bảy, khi chị Hương vẫn phải đi làm, còn anh Hải được nghỉ, thì anh lại bế con qua nhà chị Mai chơi. Bé Su hai tuổi nhưng vẫn chưa biết nói, nhưng được cô Mai mua cho nhiều kẹo, lại dỗ yêu ngon ngọt nên rất quý cô.

{keywords}

Nhớ có hôm, chị Hương đang bế Su đi trong thang máy thì gặp mẹ con chị Mai cũng vô tình đi chung. Su cứ đòi cô Mai bế, kéo áo cô như thể thân thiết lắm. Khi chị Hương thắc mắc thì chị Mai vội thanh minh: “À, mấy lần em gặp bố con nhà Su cùng đi chơi bên siêu thị, có hỏi qua nên cháu cũng quen thôi.” Chị Hương vỡ lẽ, rồi hỏi bâng quơ vài câu như phòng chị Mai ở đâu, tiện miệng mời hai mẹ con hôm nào qua nhà chơi. Chị Mai cũng không giấu giếm, nói rõ số phòng và rồi đôi bên tạm biệt nhau khi thang máy dừng ở tầng nhà chị Hương.

Sáng nay thứ Bảy, công ty chị Hương bỗng dưng bị mất điện đột ngột. Chị được nghỉ, quyết định về thẳng nhà để tạo bất ngờ và rủ hai bố con đi chơi. Nhưng khi về đến nhà, chị ngạc nhiên vô cùng vì không thấy hai bố con đâu. Chị nhấc máy gọi chồng, hỏi xem hai bố con đang ở đâu thì nhận được câu trả lời pha chút gắt gỏng: “Ở nhà chứ ở đâu!”. Rồi chị càng hoang mang hơn khi hỏi lại: “Hai bố con ở nhà thật không?” và chồng đáp chắc nịch: “Thật chứ! Em làm sao thế?”.

Ruột gan chị thật sự xốn xang khi đây là lần đầu phát hiện chồng nói dối. Chị tất tả thử đi sang siêu thị bên nhà tìm hai bố con, nhưng không thấy đâu. Chị đi về, vào thang máy, thì bỗng chợt nhớ ra câu chuyện hôm nọ với chị Mai. Chị lắc đầu nguầy nguậy trước những suy diễn của mình, nhưng rồi cũng tự nhủ hay thử lên nhà chị Mai xem sao. Và rồi, chị lên đấy thật.

Chị Hương sững sờ khi nghe tiếng của Su đang chạy nhảy, cười đùa bên trong. Tim đập thình thịch, chị đẩy chốt cửa bước vào nhà. Su đang chơi với bạn, thấy mẹ thì reo vui ầm ĩ, thả hết đồ chơi đấy rồi kéo tay mẹ đi lại vào phòng ngủ phía trong. Chị Hương để Su phía ngoài, một mình đẩy cửa bước vào và choáng váng khi thấy anh Hải đang dừng tay nơi khuôn ngực căng đầy của chị Mai. Một người đứng, một người ngồi, đều trong tình trạng bán khỏa thân và như đang hoàn toàn chìm đắm vào một cuộc yêu đầy lạc thú.

Chị Hương hét lên một tiếng đầy sợ hãi, trân trân đứng nhìn đôi nhân tình vội vàng tìm áo quần để mặc lại vào người. Trước những lời thanh minh nghe đến ù cả tai, chị Hương chỉ biết im lặng…

Bởi biết nói chi nữa, khi chứng kiến chồng ân ái với người đàn bà khác ngay trước mắt mình, khi người tình của chồng không ai khác lại là mối tình đầu kéo dài năm năm, và khi những hình ảnh kinh tởm lúc nãy sẽ ám ảnh chị cả cuộc đời. Dấu chấm hết có thể đặt được cho cuộc hôn nhân của anh chị, nhưng liệu mọi chuyện có thể kết thúc đơn giản vậy hay không?

Theo Afamily" alt="Chồng lấy cớ đưa con đi chơi để ngoại tình" width="90" height="59"/>

Chồng lấy cớ đưa con đi chơi để ngoại tình

 - Tôi lấy chồng nghèo, đi lên từ bàn tay trắng nên rất quý trọng đồng tiền mồ hôi nước mắt. Nhiều chuyện nhà chồng tôi nhờ vả tôi đều chối bởi "Sống mỗi người mỗi nhà, chết mỗi người mỗi mồ" chứ cứ dựa dẫm, lợi dụng từng tí một thì khác gì đầy đọa nhau.

Đọc tâm sự đắng ngắt của bạn N "Lấy chồng nghèo, đêm nào cũng chứng kiến cảnh tượng khó tin" tôi thấy bạn thật đáng trách. 

Hai vợ chồng ki cóp mua được gian nhà cấp 4 ở ngoại thành lại còn cho gia đình chị chồng, anh chồng độc thân lên ở cùng để tiết kiệm chi phí. Người ta bảo "đa mang thì phải đèo bòng" bạn sống thế thì suốt ngày chỉ phiền não vì vô số rắc rối phát sinh trong sinh hoạt.

Bạn phải chia cả hơi thở của mình cho người khác thì cuộc sống chả khác gì địa ngục? Ai đời chỉ vì thích nằm mát mà cả chục người lớn bé chui vào phòng ngủ của bạn. Họ không tôn trọng không gian riêng tư của bạn, bạn biết vì sao không? Vì bạn quá nể nang, thương người và quá nhu nhược nên họ mới được đà lấn tới như thế. Ai bảo bạn đã nghèo còn sĩ hão?

{keywords}
Ảnh minh họa

Tôi cũng từng lấy chồng nghèo, nhà chật như nêm. Khi tôi có con nhỏ, tôi nhờ mẹ chồng lên trông con nhưng nói rất thẳng thắn với bà là con nhờ bà trông cho đến lúc em bé đi nhà trẻ. Sau khi xong bà hãy về quê sống cho thoải mái, rộng rãi. Thỉnh thoảng chồng được nghỉ chủ nhật, tôi còn nói khéo để bà về quê. Bà thì được nghỉ ngơi, không phải lo trông cháu. Vợ chồng tôi thì được tự do, muốn làm gì thì làm không ngại ngùng như khi có bà ở nhà.

Chúng tôi cũng phải nhịn ăn nhịn mặc mới có thể mua được cái nhà cấp 4. Thế nên khi anh em nhà chồng vay mượn gì, tôi đều giao kèo rõ là chỉ cho vay được vài triệu thôi và trong một năm phải trả lại cho vợ chồng tôi. Tôi làm thế để mọi người cùng sống có trách nhiệm với nhau. Mình giàu có dư giả thì mới không so đo nhưng vẫn đang chạy ăn từng bữa thì lo được cho ai?

Có lần chồng tôi bảo định xin cho đứa cháu làm ở cửa hàng điện tử gần nhà, rồi cho nó về ở nhà tôi luôn tôi kiên quyết từ chối. Tôi bảo chồng là nó về đây ăn vài bữa cơm tôi không tiếc nhưng ở đây thì dứt khoát tôi không đồng ý. Cháu lớn rồi, tự làm ra tiền thì tự thuê trọ mà ở. Nhà tôi 4 người, chui ra chui vào đã bí bách, thêm cháu về ở sẽ quá chật chội và khổ sở. 

Nói không ngoa, chứ cái cảnh sáng ra cả nhà tranh nhau đi toilet đã cảm thấy khốn khổ rồi. Phòng khách nói cho oai chứ chỉ vừa đủ rải chiếu để ăn cơm, thêm 3 người khách tới nhà là ngồi chật ních. Chồng tôi cũng càu nhàu cho rằng tôi ích kỉ, tôi nói luôn "thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng".

Ngày trước, dịp lễ Tết tôi thường biếu bố mẹ chồng tiền, mua đồ ăn ngon về để cả nhà ăn chung nhưng nhà chồng tôi toàn người ki bo, họ thấy tôi mua về là tuyệt nhiên không thèm mua cái gì về nữa, có sao dùng vậy, thế có uất không? 

Bởi vậy, giờ đây mỗi khi về quê tôi thường kêu váng lên con cái hay ốm đau, đi học tốn kém, nhà lúc nào cũng thiếu trước hụt sau. Tôi sẵn sàng ăn cơm đạm bạc cùng cả nhà chứ không đi mua đồ ăn ngon về như trước nữa.

Nhà chồng thấy tôi quay ngoắt thái độ như thế vẫn không trách móc được gì vì tôi toàn than thở trước rồi. Vậy là mọi người cũng phải lao đi làm kiếm tiền, bố mẹ chồng thì trồng trọt chăn nuôi, em trai thì ngoài việc cơ quan còn tranh thủ đi làm bảo vệ ca đêm. Khi mọi người có tiền rồi thì không lợi dụng gì nhau nữa, biết sống có ý thức trách nhiệm với nhau hơn.

Tôi lấy chồng nghèo, hai đứa đi lên từ bàn tay trắng nên rất quý trọng đồng tiền mồ hôi nước mắt. Nhiều chuyện nhà chồng tôi nhờ vả tôi đều chối. "Sống mỗi người mỗi nhà, chết mỗi người mỗi mồ" chứ cứ sống dựa dẫm, lợi dụng từng tí một thì khác gì đầy đọa nhau.

Tôi thà mang tiếng ghê gớm, keo kiệt còn hơn rước khổ vào người. Tôi không bao giờ cho anh em nào đến ở nhà tôi vì nhà quá chật chội. Muốn lên Hà Nội kiếm tiền thì mời đi ợ trọ, đừng mơ vào ở nhà tôi vì tôi không bao giờ đồng ý. Bên nhà chồng tôi chắc cũng biết tính tôi nên họ chỉ tới chơi chốc lát, sáng lên chiều về luôn, thế là tốt cho cả hai bên, các bạn nhỉ?

Diệu Linh

 

 

" alt="Rước khổ vào người vì lấy chồng nghèo lại còn sĩ diện hão" width="90" height="59"/>

Rước khổ vào người vì lấy chồng nghèo lại còn sĩ diện hão